Các Con Số
Tiếng Trung (trong các hình thức khác nhau) được khoảng 1,3 tỷ người nói — nhiều hơn bất kỳ ngôn ngữ nào khác. Tiếng Trung Quốc chuẩn (普通话, pǔtōnghuà) là ngôn ngữ chính thức của Trung Quốc và là một trong sáu ngôn ngữ chính thức của Liên Hợp Quốc.
Điều Gì Khiến Tiếng Trung Khác Biệt
Không có bảng chữ cái. Tiếng Trung không sử dụng bảng chữ cái. Mỗi từ được đại diện bởi một ký tự (字, zì) — một biểu tượng hình ảnh độc đáo phải được ghi nhớ một cách riêng lẻ. Để có thể đọc viết, người ta cần biết khoảng 3,000-4,000 ký tự. Một người có tri thức biết từ 6,000-8,000 ký tự.
Âm điệu. Tiếng Trung Quốc chuẩn có bốn âm điệu (thêm một âm điệu trung tính). Âm tiết "ma" có nghĩa là "mẹ" (妈, âm điệu đầu tiên), "cần sa" (麻, âm điệu thứ hai), "ngựa" (马, âm điệu thứ ba), hoặc "mắng" (骂, âm điệu thứ tư) tùy thuộc vào âm sắc được sử dụng. Phát âm sai một âm điệu sẽ thay đổi hoàn toàn nghĩa.
Không có chia động từ. Động từ trong tiếng Trung không thay đổi hình thức. "Tôi đi," "anh ấy đi," "họ đã đi," "chúng tôi sẽ đi" — động từ 去 (qù) vẫn giữ nguyên trong tất cả các trường hợp. Ngữ cảnh và các từ chỉ thời gian sẽ chỉ ra thì.
Không có giống ngữ pháp. Tiếng Trung không có giống ngữ pháp. Đại từ nói 他/她/它 (tā) nghe giống nhau cho "anh ấy," "cô ấy," và "nó" — sự phân biệt chỉ tồn tại trong văn viết.
Hệ Thống Viết
Các ký tự Trung Quốc không phải là các biểu tượng ngẫu nhiên. Chúng là những tổ hợp có cấu trúc được xây dựng từ khoảng 200 bộ thủ (部首, bùshǒu) — các thành phần cơ bản cung cấp manh mối về nghĩa hoặc phát âm.
Bộ thủ 水 (nước) xuất hiện trong các ký tự liên quan đến nước: 河 (sông), 海 (biển), 湖 (hồ), 泪 (nước mắt), 洗 (rửa).
Bộ thủ 木 (gỗ) xuất hiện trong các ký tự liên quan đến cây và gỗ: 林 (rừng), 桌 (bàn), 椅 (ghế), 棍 (gậy).
Hiểu biết về bộ thủ giúp biến các ký tự Trung Quốc từ các biểu tượng tuỳ ý thành một hệ thống có logic — mỗi ký tự là một câu đố nhỏ có thể được giải mã.
Vẻ Đẹp
Các ký tự Trung Quốc đẹp theo cách mà viết chữ cái không có. Mỗi ký tự là một tổ hợp hình ảnh — một sự sắp xếp cân bằng của các nét trong một không gian vuông. Thư pháp (书法) — nghệ thuật viết ký tự một cách đẹp mắt — được coi là hình thức nghệ thuật cao nhất trong văn hóa Trung Quốc.
Tính chất hình ảnh của việc viết tiếng Trung cũng cho phép các trò chơi chữ mà không thể thực hiện được trong các ngôn ngữ chữ cái. Thơ ca Trung Quốc khai thác sự tương đồng hình ảnh giữa các ký tự, nhiều nghĩa của từng ký tự riêng lẻ, và cách sắp xếp không gian của các ký tự trên trang.
Thách Thức
Học tiếng Trung thực sự khó khăn đối với những người nói ngôn ngữ chữ cái. Các âm điệu, các ký tự và việc thiếu các từ gốc (tiếng Trung gần như không có từ vựng chung với các ngôn ngữ châu Âu) tạo ra một đường cong học tập dốc. Người đọc cũng thích Thành ngữ Trung Quốc trong Đời sống Hàng ngày: Những Câu chuyện Đằng sau Các Câu Nói Thông thường.
Nhưng sự khó khăn này thường nằm ở giai đoạn đầu. Một khi bạn đã học thuộc các ký tự cơ bản và âm điệu, ngữ pháp tiếng Trung lại rất đơn giản — không có chia động từ, không có chuyển cách, không có giống ngữ pháp, không có mạo từ. Ngôn ngữ khó học nhất từ đầu, theo một cách nào đó, lại trở thành ngôn ngữ dễ học nhất.