Tai Chi: Nghệ Thuật Võ Thuật Đã Chinh Phục Các Công Viên Thế Giới

Tai Chi: Nghệ Thuật Võ Thuật Chinh Phục Các Công Viên Thế Giới

Mỗi sáng, tại các công viên trên khắp Trung Quốc — và ngày càng nhiều nơi trên thế giới — hàng triệu người thực hiện những động tác chậm rãi, uyển chuyển giống nhau. Cánh tay nâng lên hạ xuống như những con sóng. Trọng lượng chuyển từ chân này sang chân kia với sự thận trọng như dòng băng. Từ xa nhìn lại, nó giống như một buổi đi bộ trong mơ có tổ chức.

Đây là Tai Chi (太极拳, tàijíquán), và đây là môn võ thuật được thực hành rộng rãi nhất trên trái đất. Chính phủ Trung Quốc ước tính có hơn 300 triệu người tập luyện trên toàn cầu. UNESCO đã đưa môn này vào danh sách Di sản văn hóa phi vật thể của mình vào năm 2020. Nó có mặt trong các cộng đồng hưu trí ở Florida, chương trình chăm sóc sức khỏe công ty tại London, và các khoa phục hồi chức năng tại bệnh viện ở Sydney.

Nhưng có một điều thường bị lãng quên trong tất cả những hình ảnh nhẹ nhàng tại công viên: Tai Chi là một môn võ thuật. Chứ không phải chỉ là một môn thể dục nhẹ nhàng. Nó thực sự là một môn võ với những cú ném, khóa khớp, đòn đánh và một triết lý chiến đấu thực sự tinh vi. Câu chuyện về cách một hệ thống chiến đấu trở thành bài tập nhẹ nhàng được yêu thích nhất thế giới là một trong những sự biến đổi kỳ lạ nhất trong lịch sử võ thuật.

Nguồn Gốc: Huyền Thoại và Lịch Sử

Câu chuyện về nguồn gốc huyền thoại ghi nhận một nhà sư Đạo giáo tên là Zhang Sanfeng (张三丰, Zhāng Sānfēng) được cho là đã sống trên núi Wudang (武当山) vào khoảng thời gian nào đó trong triều đại Tống hoặc Nguyên (các tài liệu khác nhau về thời gian nghĩa là bạn nên cân nhắc về độ tin cậy của câu chuyện). Theo truyền thuyết, ông đã quan sát một con h Crane chiến đấu với một con rắn và đã được cảm hứng từ những cú né tránh tròn trịa và nhường nhịn của con rắn.

Bảng ghi chép lịch sử ít lãng mạn hơn nhưng thú vị hơn. Dòng dõi Tai Chi có thể xác minh sớm nhất xuất phát từ làng gia đình Chen (陈家沟, Chénjiāgōu) ở tỉnh Hà Nam, nơi Chen Wangting (陈王廷, ~1580–1660) phát triển một môn võ thuật kết hợp kinh nghiệm chiến đấu của quân đội, lý thuyết y học cổ truyền Trung Quốc và triết lý Đạo giáo.

Chen Wangting là một sĩ quan quân đội về hưu trong thời kỳ chuyển giao hỗn loạn giữa triều đại Minh và Thanh. Hệ thống của ông rất thực tiễn và bạo lực — nó bao gồm các hình thức nắm đấm đại bác (炮捶, pàochuí), huấn luyện vũ khí và thi đấu toàn diện. Thực hành chậm rãi, thiền định mà hầu hết mọi người liên kết với Tai Chi chỉ là một phương pháp luyện tập trong số nhiều phương pháp khác.

Năm Phong Cách Chính

Từ môn nghệ thuật gốc của gia đình Chen, Tai Chi đã phát triển thành năm phong cách chính, mỗi phong cách có những đặc điểm riêng:

| Phong Cách | Trung Văn | Người Sáng Lập | Thời Kỳ | Đặc Điểm | |------------|-----------|----------------|---------|---------| | Chen | 陈式 | Chen Wangting | ~1640s | Sức mạnh bùng nổ pha trộn với chuyển động chậm; năng lượng cuốn chỉ (缠丝劲, chánsījìn) | | Yang | 杨式 | Yang Luchan | ~1850s | Chuyển động lớn, mở rộng, uyển chuyển; phổ biến nhất toàn cầu | | Wu (Hao) | 武式 | Wu Yuxiang | ~1850s | Tư thế gọn gàng, tinh tế, tập trung vào nội tâm | | Wu | 吴式 | Wu Quanyou | ~1870s | Tư thế hơi nghiêng về phía trước; nhẹ nhàng, liên tục | | Sun | 孙式 | Sun Lutang | ~1910s | Bước chân nhanh nhẹn; bị ảnh hưởng bởi Bát Quái và Hình Ý |

Phong cách Yang thống trị toàn cầu, chiếm khoảng 80% tổng số người tập Tai Chi. Điều này chủ yếu là do quyết định của một người.

Về tác giả

Chuyên gia Văn hóa \u2014 Nhà nghiên cứu về truyền thống văn hóa Trung Quốc.

Share:𝕏 TwitterFacebookLinkedInReddit